Vi vu ta đi
Jeju – cứ chầm chậm mà... yêu
Chồng tôi thường bảo rằng chớ nên xem phim Hàn, mơ màng mộng mị không có thật, chỉ tổ hư người. Dù nói rất mạnh miệng, nhưng sau khi cưới, anh cũng bấm bụng cùng tôi xem mấy “rổ” phim Hàn, để rồi được khai sáng về những cảnh quay tuyệt mỹ. Các cảnh quay trong phim Hàn Quốc luôn thôi thúc người ta phải có mặt, phải đặt chân đến vùng đất ở bên kia màn hình. Và sau những buổi luyện phim, Jeju-do đã "bước vào" danh sách những nơi mà chồng tôi sẽ đưa tôi đến...

Jeju là xứ đảo. Người không sống ở Jeju được gọi là người-đất-liền. Chúng tôi, những người-đất-liền đã mê mẩn hòn đảo này đến nỗi hoạch định trong tương lai, khi về già, sẽ sống ở đây, mộng thành cư-dân-đảo.
Jeju đích thực là vùng - nông - thôn - đảo
Ai xem phim Hàn lâu năm đều những tưởng rằng hòn đảo xinh đẹp này phải “bị” khai thác kinh hồn lắm. Phim Hàn Quốc đã nổi tiếng khắp thế giới gần bốn mươi năm, Jeju cũng phải “bị” bào mòn ngần ấy năm rồi chứ nhỉ, nhưng KHÔNG. Jeju vẫn là vùng-nông-thôn-biển, hiền lành, trong vắt theo một lối riêng biệt.
Xem thêm: 6 mẹo du lịch Hàn Quốc ai cũng cần phải biết trước khi bay
Tôi có một người bạn đang làm nghiên cứu sinh ở Đại học Jeju, anh đã ở Jeju gần bốn năm (Bởi nhờ những bức ảnh đẹp mê hồn của anh bác sỹ này mà vợ chồng tôi đã tìm đường đến Jeju cho kỳ được). Tôi hỏi anh: “Vợ chồng em thích Jeju quá, còn anh thì sao, có định sẽ mang cả gia đình sang đây sống không?”. Anh bác sỹ nhớ nhà bâng khuâng khựng lại một vài giây, rồi trả lời rất dứt khoát: “Không!”.
Lý do hàng đầu khiến anh bác sỹ người Huế không chọn Jeju trở thành điểm định cư là do giao thông “rất chán” so với đất-liền. Nếu muốn di chuyển từ điểm A sang điểm B, mặc dù đường sá được quy hoạch rất sạch, rất ngăn nắp, phân làn ô tô dễ di chuyển, nhưng lại rất xa, mất hơn một giờ đồng hồ để di chuyển từ Đông sang Tây…

Jeju là một hòn đảo có nguồn gốc núi lửa. Nếu bạn đến được Công viên văn hoá đá Jeju, bạn sẽ băng qua một đoạn rừng ngắn, ghé vào “vọc nước” ở một chiếc hồ khổng lồ giữa các ngọn núi, rồi vào tham quan bảo tàng của những viên đá, dừng lại xem một sa-bàn khổng lồ về sự hình thành của Jeju nhé, rất thú vị!
Jeju có núi Hallasan là trung tâm. Hãy cứ hình dung ngọn Hallasan như một "núi sô-cô-la" được nung chảy bởi một ngọn lửa âm ỉ sâu dưới lòng biển rộng, sô-cô-la cứ vậy loang rộng ra tứ phía, trồi dần lên ngang mặt biển, rồi cao hơn mặt biển sau khoảng 2 triệu năm. Nói một cách dễ hiểu, chúng ta có thể hình dung Jeju giống như một ngọn núi lửa khổng lồ mọc lên từ đáy biển. Do đó, về mặt địa chất, bàn-tay-công-nghiệp-hoá, hiện-đại-hoá dù thần thánh đến mức nào vẫn không “thắng” được thiên nhiên. Người Hàn Quốc không thể xây dựng tàu điện dù là ngầm hay nổi ở xứ-đảo này.
Xem thêm: Lượng khách đi từ Việt Nam đến sân bay quốc tế Incheon đứng đầu ASEAN
Vì vậy khi đến Jeju-do, bạn chỉ có thể thật “chill” mà di chuyển từ phía Tây sang phía Đông của hòn đảo, hay dù ghé sát qua phía Nam, phía Bắc cũng phải “chầm chậm” mà thôi. Hòn đảo rộng tới tận 1.846 kilomet vuông, diện tích gấp 2.5 lần so với Singapore. Ngoài di chuyển bằng ô tô để đến được các điểm tham quan, bạn không còn phương tiện nào khác.


Không phải lo về tắc đường đâu, vì đảo khá thưa dân. Chúng tôi toàn va phải người từ trung niên tới cao tuổi (cả những bác tài xế taxi cũng toàn ngoài bảy mươi thôi). Có vẻ người-trẻ đã bỏ đảo vào đất-liền cả rồi, đúng y như trên phim. Và khách du lịch cũng không nhiều luôn, lý do vì sao thì tôi vẫn chưa tìm ra câu trả lời. Một nơi khí hậu ôn hoà, cảnh sắc tuyệt mỹ, thức ăn ngon rẻ, chẳng lẽ chỉ vì chuyện-di-chuyển mà nơi này vắng du khách ư?

Mọi người sống hối hả đến thế ư?
Đây cũng là lý do mà anh bác sỹ người Huế chẳng ưng ở Jeju-do này.
Còn vợ chồng tôi cứ chầm chậm, chúng tôi tận hưởng những con đường dài, dân phượt gọi là “road-trip”. Chúng tôi chẳng phải “dân phượt” gì, chỉ là rất tận hưởng việc ngắm nhìn khung cảnh trượt dài hai bên đường.

Đó là những đồng cỏ xanh rờn, người ta nuôi ngựa ở đó.
Đó là những đồi cỏ lau bất tận, người ta thường leo lên đỉnh đồi để hét thật lớn, giải phóng hết mọi u uất phiền não.

Đó là những vườn quýt, cành trĩu trái chìa ra sát lề đường (đủ khiến người đi đường muốn thò tay hái ngay một quả cho vào miệng, ngọt ngây ngất, và chủ vườn cũng chẳng buồn gây sự với bạn đâu, họ vui vì bạn thưởng thức trái ngọt từ đất của họ, nhưng thôi cứ xin phép trước cho văn minh nhé!)
Và núi.
Và biển.
Và rừng xanh.

Vợ chồng chúng tôi mê nhất được “tắm rừng” ở Jeju.
Những con đường dẫn vào rừng vào mùa hè đổ lửa vẫn mát rượi và thơm ngát.
Mùa đông nhờ cây to chặn gió biển mà rừng bỗng ấm một cách lạ kỳ.
Trong rừng, bên cạnh những cây lâu năm hơn ngàn tuổi từ thời Josoen, người ta có một khu gọi là “vườn trẻ” – chỗ đó người ta ươm những mầm cây rừng có nguy cơ đi vào sách đỏ.

Ôi tôi yêu mùi rừng đến là kỳ lạ, nghe nói đi rừng vào buổi đêm mùa hè sẽ bắt gặp hàng đàn đom đóm lập trận, múa đèn nhấp nháy cực kỳ vui (nhưng chúng tôi chưa có dịp được thưởng ngoạn). Tôi hay bảo với chồng tôi, nếu những đứa trẻ được dẫn vào rừng này, chúng sẽ học được muôn vàn bài học hay.
Không khí trong văn vắt, bạn muốn lọc phổi, hãy đi tắm rừng nhé!
ĐÀO NGUYỄN PHƯƠNG LINH

