Nghĩa tình biên giới

Vượt 'Cổng trời' gánh chữ lên bản Dốc Mây

QUỲNH NGA 10/09/2026 10:02

“Cứ đầu tuần, ngoài hành trang là tập giáo án, sách vở cho học sinh, 2 thầy còn gùi thêm ít kg gạo, cá khô, cà muối... vượt rừng, lội suối vào bản gieo chữ. Mùa nắng đỡ hơn một tí chứ vào mùa mưa gió, mỗi lần tiễn các thầy đi vào bản là muốn rơi nước mắt như kiểu tiễn bộ đội thời xưa vậy”, cô Trương Thị Vân – Hiệu trưởng trường tiểu học Long Sơn nói.

Dù muộn hơn lịch khai giảng chung của cả nước, nhưng ban giám hiệu trường Tiểu học Long Sơn vẫn tổ chức lễ khai giảng cho các em học sinh ở điểm trường Dốc Mây.
Dù muộn hơn lịch khai giảng chung của cả nước, nhưng Ban giám hiệu trường tiểu học Long Sơn vẫn tổ chức lễ khai giảng cho các em học sinh ở điểm trường Dốc Mây.

Bản Dốc Mây “3 không”

Xã Trường Sơn (tỉnh Quảng Trị) là vùng cao biên giới, nơi đồng bào Bru – Vân Kiều sinh sống lâu đời giữa đại ngàn Trường Sơn. Đồng bào sinh sống tại nhiều bản làng nép mình trên những cánh rừng và dòng suối, nổi bật như bản Trung Sơn hay bản Dốc Mây. Cuộc sống bà con nơi đây còn nhiều khó khăn, nhiều bản làng trẻ em “khát chữ”.

Trường Tiểu học Long Sơn (xã Trường Sơn, tỉnh Quảng Trị) được thành lập từ năm 2002, trong đó Dốc Mây là điểm trường khó khăn nhất của xã Trường Sơn.

Bản Dốc Mây cách trung tâm xã Trường Sơn hơn 40km nhưng không có đường nên muốn vào bản chỉ còn cách đi bộ cắt rừng, vượt suối… Đây cùng là bản “3 không”: không đường, không lưới điện quốc gia, không nước sạch vì thế nên Dốc Mây gần như biệt lập giữa thâm u của rừng Trường Sơn, ngay sát biên giới Việt Nam – Lào.

651158565_25869346256099821_1966948106260728162_n.jpg
Điểm trường Dốc Mây là điểm trường xa xôi nhất của trường Tiểu học Long Sơn, không đường, không điện lưới quốc gia, không nước sạch nên muốn vào bản thì các thầy cô chỉ có thể đi xe máy vào bản Trung Sơn rồi đi bộ vào bản Dốc Mây mất hơn 5 tiếng đồng hồ.

Theo lãnh đạo xã Trường Sơn, muốn đi vào bản Dốc Mây thì từ trung tâm xã (bên đường Hồ Chí Minh nhánh tây) đi xe máy vào bản Trung Sơn rồi đi bộ, bám lối mòn xuyên qua những con dốc dựng đứng, lội qua hàng chục con suối và vượt qua những địa danh hiểm trở như dốc Biệt Kích, Cổng Trời, ngã ba Tự Do, dốc Táu…

Với bà con đồng bào quen đường thì đi xuyên rừng mất khoảng 4 giờ đồng hồ, còn các thầy cô giao cắm bản mất chừng 5 – 6 giờ. So với các em học sinh ở những nơi khác, học sinh tại điểm trường Dốc Mây thiệt thòi hơn rất nhiều.

Là người được phân công vào bản Dốc Mây giảng dạy, thầy Nguyễn Hữu Đăng tâm sự: “Bản Dốc Mây là nơi có đồng bào người Bru – Vân Kiều sinh sống, cuộc sống của bà con nơi đây gặp rất nhiều khó khăn.

Mỗi lần từ trường vào bản chúng tôi phải đi bộ mất 5 tiếng, trước đây Dốc Mây là bản "3 không": không đường, không mạng lưới điện, không sóng điện thoại, nên mỗi lần có việc gấp cần liên lạc gần như không thể thực hiện được.

1789006054857_5476850420487227187_g7480823396912430307_335e806cc88735d4962a4412fc5a5389.jpg
Để vào bản các thầy phải vượt qua những đoạn đường trơn trượt, sình lầy.
1789006054802_5476850420487227187_g7480823396912430307_b53d97b6c6f75f863f6f47a195be192a.jpg
Xe bị sự cố phải dừng lại sửa là chuyện thường tình ở đây.

Từ đầu tháng 9, Dốc Mây mới bắt đầu có sóng điện thoại. Khó khăn, đường rừng cách trở nên chúng tôi thường luân phiên, mỗi thầy sẽ vào bản giảng dạy 2 tuần rồi sẽ trở lại trường”.

Vì học trò cần chữ...

Suốt hơn 20 năm qua, để duy trì việc học cho các em đồng bào nơi đây, Ban giám hiệu nhà trường cùng các thầy cô giáo vẫn bền bỉ băng rừng, vượt suối.

Nhớ những ngày đầu được phân công vào giảng dạy ở điểm trường Dốc Mây, thầy Nguyễn Hữu Đăng vẫn có chút bùi ngùi. Nhưng phút đó trôi qua nhanh, nhường chỗ cho bước chân mạnh mẽ lên đường vào bản bởi trẻ em nơi đây đang “khát” con chữ.

1789006054622_5476850420487227187_g7480823396912430307_09691d72718529b0d3882a35b278a68b.jpg
Hiện điểm Dốc Mây có 18 học sinh với 2 lớp học: 1 lớp ghép 2 trình độ (lớp 1 +2) và 1 lớp ghép 3 trình độ (lớp 3 +4+5).

“Khi mới được phân công luân phiên vào giảng dạy tại bản Dốc Mây, phải đi bộ suốt hơn 5 tiếng đồng hồ qua những đoạn đường sình lầy, đường trơn trượt rồi lội thêm mấy con suối nữa khiến tôi cũng sởn gai ốc. Nhưng đi lâu rồi thành quen, không chỉ vì trách nhiệm của người thầy mà những học sinh ở bản thiệt thòi quá, các em còn cần con chữ mình còn phải đi”, thầy Nguyễn Hữu Đăng chia sẻ.

Trải qua hàng chục năm qua, những thế hệ thầy ở trường Tiểu học Long Sơn vẫn luôn bền bỉ băng rừng, vượt suối đem cái chữ đến với các em học sinh nơi đây. Mỗi năm học trôi qua, thành quả là các em đi học đầy đủ, được lên học tại trường nội trú đó là niềm vui, là niềm động viên rất lớn đối với thầy cô.

Những học trò ở bản Dốc Mây, luôn chịu nhiều thiệt thòi. Dù cơ sở vật chất thiếu thốn, nhưng bằng tình thương, trách nhiệm, lãnh đạo nhà trường cùng lãnh đạo địa phương vẫn luôn quan tâm, hỗ trợ các em.

1789006054567_5476850420487227187_g7480823396912430307_a0909f51936f6443f59764e436dc65e6.jpg
1789006054460_5476850420487227187_g7480823396912430307_1cb3b772da233581c30e3d806dc1f614.jpg
Những phần quà bé nhỏ mà nhà trường tặng cho học trò, là những cố gắng không mệt mỏi của thầy cô và cộng đồng.

Mỗi mùa khai giảng qua đi, dù muộn hơn so với lịch khai giảng chung của cả nước 3 ngày, nhưng các thầy cô giáo trường Tiểu học Long Sơn vẫn vượt “cổng trời”, băng qua đường dốc trơn trượt để tổ chức lễ khai giảng cho các em học sinh.

Như ngày xưa tiễn bộ đội ra trận

Trao đổi với NTV, cô Trương Thị Vân – Hiệu trưởng Trường Tiểu học cho biết: “Trường Tiểu học Long Sơn hiện có 337 học sinh, trong đó điểm trường Dốc Mây là điểm trường xa nhất, đi lại khó khăn nhất. Ngày thường để vào được điểm trường Dốc Mây phải đi bộ hơn nửa ngày đường. Còn mùa mưa thì quá gian nan và tiềm ẩn nguy cơ rủi ro nên công tác giảng dạy ở đó chỉ giáo viên nam mới gánh vác được. Trước đây vùng đó không có điện lưới quốc gia, không có sóng điện thoại, nên các thầy cứ luân phiên 2 tuần ở bản phải ra điểm trường chính để chuẩn bị nhu yếu phẩm mang vào bản".

1789006054911_5476850420487227187_g7480823396912430307_ceced15da68db7fd1f2919c469ca71b4.jpg
Ở nơi thâm sơn cùng cốc tiếng học bài ê a vẫn đều đặn vang lên.

“Mỗi lần mưa gió tiễn các thầy vào bản giảng dạy là muốn rơi nước mắt như kiểu tiễn bộ đội thời xưa vậy”, cô Trương Thị Vân - Hiệu trưởng trường tiểu học Long Sơn nói thêm.

Ở nơi thâm sơn cùng cốc tiếng học bài ê a vẫn đều đặn vang lên. Dù còn nhiều khó khăn nhưng bước chân “gieo chữ” của các thầy cô trường Tiểu học Long Sơn như những nốt sáng nhỏ bé nhưng bền bỉ, từng bước chân giúp cuộc sống của bà con dân bản ngày càng tươi sáng hơn.

    Nổi bật
        Mới nhất
        Vượt 'Cổng trời' gánh chữ lên bản Dốc Mây
        • Mặc định

        POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO