Văn hóa
7 tâm hồn đồng điệu trong 1 khoảng trời riêng
Từ nay đến hết ngày 15/7, tại Gallery 3B (36/6i Nguyễn Văn Trỗi, TP.HCM) sẽ diễn ra triển lãm nhóm “Khoảng trời riêng” của 7 họa sĩ, mang đến những gam màu và góc nhìn khác nhau về nghệ thuật.

Hội họa - nhịp cầu kết nối
Nhìn vào nơi sinh, có thể thấy 7 họa sĩ đã đi một vòng khá dài để đến với nhau trong "Khoảng trời riêng". Đình Miền (sinh 1976, TP.HCM), Nguyên Bút (1983, Hải Phòng), Lê Thanh (1986, Hải Phòng), Thảo My (1982, Huế), Tú Quyên (1982, Quảng Ngãi), Thúy Phượng (1983, Gia Lai), Đình Hồ (1984, Bến Tre).
Họ gặp nhau trong một lần giao lưu triển lãm mỹ thuật giữa Gia Lai và TP.HCM vào năm 2025. Từ cuộc gặp gỡ tình cờ ấy, sự đồng điệu trong tình yêu nghệ thuật đã nhanh chóng thành nhịp cầu kết nối.

Ngoài việc vẽ, họ đã và đang làm những nghề nghiệp với trải nghiệm sống khác nhau. Nhưng họ gặp nhau ở tình yêu hội họa và nhu cầu biểu đạt cảm xúc bằng ngôn ngữ tạo hình. Mỗi người theo đuổi một cách nhìn riêng về cuộc sống, song đều hướng đến vẻ đẹp của con người, thiên nhiên và những rung động chân thành trong đời sống thường nhật.
Mỗi họa sĩ một khoảng trời riêng
Họa sĩ Nguyễn Quyên yêu thích đề tài trẻ thơ, nên góp mặt trong triển lãm với các tác phẩm về trò chơi dân gian của trẻ em ngày xưa. Họa sĩ Thảo My theo đuổi tình yêu và vẻ đẹp của đôi lứa, những dáng vẻ xinh đẹp đầy nữ tính của người phụ nữ... thông qua không gian thuận mắt, ước lệ, với ánh sáng tự nhiên.

Với họa sĩ Đình Miền, anh thường không nhìn một cái cây chỉ là cái cây, một buổi chiều chỉ là buổi chiều... Anh nhìn thấy trong đó rất nhiều lớp màu, nhiều mảng sáng tối. Nên anh muốn giữ lại cái hơi thở của nó, cái khoảnh khắc nó làm mình rung động.

Họa sĩ Nguyên Bút lại không cố gắng mô tả thế giới như nó vốn có, mà muốn diễn tả những gì mình cảm nhận được từ thế giới ấy. Mỗi bức tranh là một cuộc trò chuyện giữa cảm xúc cá nhân và hiện thực xung quanh.

Họa sĩ Thúy Phượng xem việc vẽ như là một trạng thái khác của vệc leo núi. Từng là một nhân viên ngân hàng trong quãng thời gian cũng khá lâu, nơi ngày ngày đối mặt với những con số, những KPI, chị bất chợt nhận ra mình mê leo núi và yêu thích vẽ. Theo chị, nghệ thuật, giống như đứng trước một con dốc núi đứng, đòi hỏi sự can đảm để bắt đầu và sự kiên nhẫn để đi đến cuối cùng.

Họa sĩ Đình Hồ quan niệm: “Nghệ thuật nói chung, hội họa nói riêng, luôn tạo nên sự gắn kết giữa con người với con người. Nghệ thuật là ngôn ngữ chung, nơi cảm xúc người ta có thể tìm thấy sự đồng cảm thông qua một tác phẩm, chính đồng cảm này giúp con người xích lại gần nhau hơn và đó cũng là lý do không thể thiếu dẫn đến cuộc triển lãm cho 7 họa sĩ.

Họa sĩ Lê Thanh thì vẽ cái cảm giác khi ngửa mặt lên trời, khi nhìn mọi thứ xung quanh mình, khi ngắm nhìn thế giới trôi, nhìn con người vội vã và xô bồ, thì trong cái bản ngã của họ luôn có sự tĩnh lặng, yên ổn. “Đứng trước nghệ thuật con người có thể cho phép mình được yếu đuối, được hy vọng và được phép thu mình lại một chút để tìm thấy bình yên”.

Theo Lê Thanh, mỗi người họa sĩ luôn làm việc trong sự cô đơn, họ ngồi hàng giờ để ngắm nhìn mọi thứ, để ngắm nhìn những bức tranh mình đã vẽ. Rồi biến nỗi cô đơn đó thành tác phẩm của mình. Vậy nên vẽ không cứu được ai, nhưng nó nhắc chúng ta cần một khoảng trời riêng, dù nhỏ, để không quên mình, luôn tìm thấy mình trong chính bức tranh mình thích.

