Chính sách

Trong nước

Sở Giao dịch hàng hóa tại VIFC: Từ… đánh cược với trời đến chủ động quyền định giá

TẤN NGUYỄN 01/04/2026 08:18

Việc ra đời Sở Giao dịch hàng hóa trong Trung tâm Tài chính quốc tế (VIFC) theo Nghị định 330 không chỉ là câu chuyện của những con số trên bảng điện tử. Đây là sự chuyển mình từ tư duy may rủi sang mô hình phòng vệ rủi ro hiện đại, giúp nông sản Việt không còn phải "ngước nhìn" giá thế giới.

thu-tuong-du-le-ra-mat-trung-tam-tai-chinh-quoc-te-viet-nam-1102-6.jpg
Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính phát biểu chỉ đạo tại lễ ra mắt Trung tâm Tài chính Quốc tế Việt Nam tại TP.HCM ngày 11/2/2026. Ảnh: TNO

Chốt lãi từ ruộng

Việt Nam đang sở hữu những mặt hàng nông sản xuất khẩu tỷ đô: cà phê (8,57 tỷ USD), rau quả (8,56 tỷ USD), hạt điều (5,2 tỷ USD)... Thế nhưng, như ông Phan Minh Thông, Chủ tịch Phúc Sinh Group, thừa nhận doanh nghiệp Việt vẫn đang "tự bơi". Quyền định giá nằm ngoài biên giới vì chúng ta thiếu một hệ sinh thái giao dịch đủ mạnh để dẫn dắt thị trường.

Điểm mấu chốt và hấp dẫn nhất của sàn giao dịch tại VIFC chính là cơ chế Phòng vệ rủi ro (Hedging) thông qua các hợp đồng phái sinh. Đây là công cụ bảo hiểm giá mà nông dân và doanh nghiệp Việt bấy lâu nay hằng mơ ước.

Với doanh nghiệp: Khi ký hợp đồng xuất khẩu giao xa (ví dụ 6 tháng tới mới giao cà phê), doanh nghiệp có thể lên sàn VIFC để chốt mức giá bán ngay hôm nay. Nếu 6 tháng sau giá thế giới sụt giảm, phần lãi từ hợp đồng trên sàn sẽ bù đắp hoàn toàn phần lỗ khi bán hàng thật. Ngược lại, nếu giá tăng, họ vẫn bảo toàn được mức lợi nhuận đã tính toán từ trước.

Với nông dân (thông qua HTX): Thay vì đợi đến ngày hái cà phê mới biết giá cao hay thấp, người nông dân có thể thông qua HTX để bán trước sản phẩm của mình trên sàn ở mức giá mục tiêu. Điều này giúp họ yên tâm đầu tư phân bón, công sức mà không lo cảnh "được mùa mất giá".

Ví dụ trực quan về sức mạnh của Hedging

Tình huống: Tháng 4, giá cà phê đang ở mức 120.000đ/kg. Nông dân dự kiến tháng 10 thu hoạch.

Kịch bản 1 (Truyền thống): Đến tháng 10, giá thị trường rơi xuống 80.000đ/kg. Nông dân mất 40.000đ/kg lợi nhuận dự tính.

Kịch bản 2 (Qua sàn VIFC): Tháng 4, nông dân thực hiện lệnh bán trước (Hedging) mức 120.000đ/kg trên sàn. Đến tháng 10, dù giá thị trường là 80.000đ/kg, nông dân vẫn tất toán hợp đồng và thu về đủ 120.000đ/kg như đã chốt.

Đặc quyền cho nông sản TPHCM: Từ đô thị đến sàn giao dịch

Không chỉ là trung gian thương mại, TP.HCM còn trực tiếp đưa những "đứa con cưng" của nông nghiệp đô thị lên sàn. Các mặt hàng thế mạnh của thành phố như rau củ quả công nghệ cao, hoa kiểng và giống cây trồng đang được chuẩn hóa để niêm yết.

1.1.jpg
Trồng rau tại Khu Nông nghiệp công nghệ cao TPHCM. Nguồn Vneconomy

Với thế mạnh của nơi tập trung công nghệ cao, TPHCM đang đi đầu trong việc cấp mã số vùng trồng và truy xuất nguồn gốc số hóa. Đây là "giấy thông hành" bắt buộc để nông sản thành phố tiến thẳng vào kho ngoại quan của VIFC.

Nhiều năm qua, Thành phố đã đẩy mạnh liên kết vùng, đóng vai trò là hạt nhân kết nối, đưa nông sản của các tỉnh miền Đông và miền Tây hội tụ về sàn VIFC, biến nơi đây thành cửa ngõ định giá cho cả khu vực phía Nam.

Lên sàn VIFC: Những rào cản cần vượt qua

Tuy nhiên, để bước chân vào sân chơi chuyên nghiệp này, nông sản Việt cần đáp ứng những tiêu chuẩn khắt khe:

Chuẩn hóa chất lượng: Hàng hóa phải đạt độ đồng nhất tuyệt đối về độ ẩm, tạp chất, kích thước hạt... Chỉ cần một sai sót nhỏ khi kiểm định tại hệ thống kho ngoại quan của VIFC, lô hàng sẽ bị từ chối, gây thiệt hại nặng nề cho người bán.

Kỷ luật tài chính: Người tham gia phải hiểu rõ về ký quỹ và các lệnh giao dịch. Đây không phải là nơi để "đầu cơ" may rủi mà là nơi để quản trị rủi ro chuyên nghiệp.

Chi phí vận hành: Phí niêm yết, lưu kho và kiểm định là những gánh nặng tài chính cần được tính toán kỹ lưỡng vào giá thành sản phẩm.

Hệ sinh thái số và cột mốc pháp lý 2025

TP.HCM hiện đang tích cực hỗ trợ hạ tầng phần cứng và phần mềm để đảm bảo tính thông suốt cho các giao dịch. Hệ thống này không chỉ đơn thuần là bảng điện tử mà là một mạng lưới kết nối giữa kho ngoại quan, ngân hàng và các định chế tài chính quốc tế.

Đặc biệt, "ngòi nổ" thực sự cho thị trường này là việc Bộ Công thương đang hoàn thiện dự thảo Luật Giao dịch hàng hóa phái sinh được soạn thảo từ cuối 2025, dự kiến trình Quốc hội vào năm 2026. Đây sẽ là hành lang pháp lý cao nhất, giúp thu hút dòng vốn ngoại và tạo tính thanh khoản cực cao cho nông sản Việt ngay tại sân nhà.

Khi các định chế tài chính, ngân hàng và trung tâm thanh toán bù trừ cùng vào cuộc, doanh nghiệp không chỉ bán hàng mà còn có thể dùng chính hàng hóa đang lưu kho trên sàn để thế chấp vay vốn, giải quyết bài toán dòng tiền thiếu hụt trong mùa vụ.

Sở Giao dịch hàng hóa tại VIFC là lời giải cho bài toán vị thế của nông sản Việt. Khi có công cụ phòng vệ rủi ro và quyền định giá trong tay, người nông dân và doanh nghiệp mới thực sự làm chủ được thành quả lao động của mình, thay vì phải phó mặc cho những biến động thất thường của thị trường quốc tế.

TẤN NGUYỄN