Góc nhìn
Tăng hạng trên bản đồ tài chính toàn cầu: Bước đệm hay đích đến của TP.HCM?
Bảng xếp hạng Global Financial Centres Index 39 công bố ngày 26/3 ghi nhận TPHCM tăng 11 bậc, lên vị trí 84 với 665 điểm. Ở Đông Nam Á, thành phố đứng thứ 3, vượt Jakarta và Bangkok, sau Singapore và Kuala Lumpur.

Đây là một bước tiến đáng ghi nhận. Nhưng nếu chỉ nhìn vào thứ hạng, có lẽ vẫn chưa nói hết câu chuyện, vì điều đáng chú ý hơn nằm ở chỗ:TP.HCM được đưa vào nhóm 15 trung tâm tài chính mà giới chuyên môn cho rằng sẽ trở nên quan trọng hơn trong 2–3 năm tới, đứng cùng với Dubai, Riyadh, Hong Kong hay Shanghai.
Nói đơn giản hơn, TP.HCM không chỉ được chấm điểm cao hơn mà đã bắt đầu được nhắc đến.
Việc lên xuống vài bậc trong các bảng xếp hạng không phải hiếm, nhưng được đưa vào nhóm “đáng theo dõi” thì lại khác. Khi một thành phố bắt đầu lọt vào tầm mắt của những người đang cầm tiền, cầm dự án, cầm quyết định, thì thành phố đó đang được "nâng lên đặt xuống" trong những quyết định đầy toan tính của giới đầu tư lẫn những ai quan tâm đến sự trỗi dậy của một vùng đất, mà họ tin rằng, khi đặt cược vào đó, nó sẽ mang lại cho họ rất nhiều thứ.
Trong bối cảnh các trung tâm cũ như London hay Hong Kong đang phải điều chỉnh lại vai trò, còn những nơi như Dubai hay Riyadh vươn lên rất nhanh, việc TP.HCM xuất hiện trong danh sách này cho thấy một điều: Việt Nam bắt đầu có mặt trong bài toán “dòng tiền sẽ đi về đâu”.

Tuy nhiên, nhìn vào vị trí 84, và đặc biệt là khoảng cách với Singapore hay Kuala Lumpur, cũng cần thẳng thắn: TP.HCM vẫn chưa phải là một trung tâm tài chính đúng nghĩa. Vì một trung tâm tài chính không chỉ là nơi có tăng trưởng tốt. Nó là nơi người ta tin rằng: tiền vào an toàn; giao dịch thông suốt; luật chơi rõ ràng; và nếu có chuyện gì, hệ thống vẫn đứng vững. Những điều này nằm ở: cách thị trường vận hành; chất lượng con người; cách luật pháp được thực thi; và mức độ kết nối với thế giới… mà TP.HCM vẫn đang trong quá trình hình thành. Vì vậy, tăng 11 bậc không có nghĩa là đã tiến gần đến đích. Mà đúng hơn là chúng ta đã bắt đầu bước vào đường đua.
Điểm đáng nói của lần tăng hạng này là nó xảy ra trong một thời điểm đặc biệt. Thế giới đang dịch chuyển: chuỗi cung ứng thay đổi; dòng vốn tìm chỗ mới; các trung tâm tài chính không còn “một mình một chợ”. Trong dòng chảy đó, TP.HCM có vài lợi thế: nền kinh tế còn dư địa tăng trưởng; nằm trong chuỗi sản xuất của khu vực; thị trường nội địa đủ lớn để hấp thụ và TP.HCM xuất hiện đúng lúc người ta đang đi tìm những lựa chọn mới.
Nhưng kỳ vọng và thực lực là hai chuyện khác nhau.
Singapore không trở thành trung tâm tài chính chỉ nhờ vài năm tăng trưởng.Họ đi một hành trình dài, xây từ thể chế, con người, hạ tầng đến uy tín. Dubai hay Riyadh hôm nay không phải tự nhiên mà có. Với TP.HCM, câu hỏi lúc này không còn là “có cơ hội hay không” mà có đi đến cùng với cơ hội đó không.
Phần còn lại không nằm ở bảng xếp hạng, mà nằm ở việc TP.HCM có giữ được dòng tiền ở lại hay không, khi dòng tiền đó bắt đầu ghé qua.